CHA VINC. NGUYỄN VĂN HỒNG

Lm.Tổng linh hướng GĐPTTTCG

BỔN PHẬN BIẾT TẠ ƠN CHÚA

Suy niệm Tin Mừng (Lc 17, 11-19)

Lược ghi: Pet. Minh Sơn   — Tư liệu: Jos. Hoàng Mạnh Hùng

Trong đời sống cá nhân hoặc trong mỗi gia đình cũng thế, những gì chúng ta có được là do tình yêu thương của Thiên Chúa. Chúng ta làm được chút gì đó chỉ là nhỏ bé thôi, còn mọi sự là do Chúa. Tâm tình khiêm tốn đó sẽ giúp chúng ta luôn nhớ và biết tạ ơn Chúa, giúp chúng ta thành con cái đích thực của Thiên Chúa.

IMG_1278    Bổn phận của chúng ta là phải biết tạ ơn Thiên Chúa, đó là tâm tình không thể thiếu được trong cuộc sống con người. Bởi lẽ Thiên Chúa không tạo dựng thì chẳng có chúng ta. Chúa ban sự sống và cả vũ trụ này cho chúng ta thừa hưởng. Đó chính là tất cả tình thương của Thiên Chúa, và có thể nói tất cả những gì chúng ta có được đều từ nguồn sống của Thiên Chúa. Thế nhưng, nhận ra điều này và tỏ lòng biết ơn Chúa thì loài người chúng ta rất thiếu sót, nếu không muốn nói rằng thật là vô ơn bạc nghĩa đối với Thiên Chúa; bởi vì chúng ta được Chúa ban cho, nhưng rất ít khi có tâm tình biết tạ ơn. Hình ảnh trong bài Tin Mừng hôm nay chứng minh cho chúng ta thấy, mười người phong cùi được chữa lành nhưng chỉ có một người biết quay về tạ ơn Chúa.

IMG_1284 copy    Ngày xưa, phong cùi là thứ bệnh nan y, nên khi mắc phải sẽ bị tách ra khỏi cộng đoàn, không được tiếp xúc với mọi người. Người mắc bệnh phải đeo lục lạc, khi nghe tiếng lục lạc mọi người phải tránh xa vì sợ lây bẩn. Vì vậy, mặc dù họ còn sống mà như người đã chết, không được tham dự các nghi lễ và liên quan với mọi người khi gặp trên đường, phải cúi mặt kêu to cho mọi người biết mà tránh xa. Đau khổ về tinh thần còn hơn nhiều so với căn bệnh của thể xác, họ luôn bị hất hủi.

    Đối với Chúa Giêsu, Người không có sự tránh né. Đến lượt người phong hủi cần Chúa thì Người đã chạm tay chữa lành cho họ, bất chấp cả lề luật. Chúa chỉ nói một câu đơn giản: “Hãy đi trình diện với các tư tế” (Lc 17, 14). Trình diện với tư tế để được chứng nhận là đã lành sạch, khỏi bị ô uế, và được tái nhập vào cộng đoàn. Theo cách nói ngày nay là khỏi bị “rút phép thông công”, mà được hiệp thông với cộng đoàn.

10 nguoi phong hui 5    Với mười người phong hủi sau khi được chửa khỏi bệnh, coi như mình là người đã chết mà nay được sống lại, dĩ nhiên điều đáng làm trước tiên là họ phải biết tạ ơn người đã chữa lành cho mình. Thế nhưng, chỉ có một trong số mười người quay trở lại để tạ ơn, mà đó lại là người Samari. Theo Kinh Thánh, người Samari là dân ngoại. Có lẽ vì lý do sâu xa là dân ngoại thì đâu có tư tế để đi trình diện, nên chỉ biết quay về với Chúa thôi; còn chín ông kia là dân Do Thái nên chỉ biết vâng lời Chúa dạy, có thể sau khi đi gặp tư tế phải lo nhiều thủ tục nghi thức mất thời gian, hoặc được về sum họp gia đình thì quá mừng vui bận rộn không còn thời giờ quay lại tạ ơn, thậm chí quên đi cả việc tạ ơn Thiên Chúa, hay có thể là muốn quay lại nhưng chẳng biết có gặp được Chúa hay không!

    Rất nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta bắt gặp điều này. Khi chúng ta đi khám chữa bệnh, luôn cầu xin Chúa ban cho điều này điều kia. Đến lúc được Chúa nhậm lời ban cho khỏi bệnh thì mình cũng là người chậm tạ ơn, lâu dần rồi thành quên luôn, vì bận bịu như chín người đi gặp tư tế. Đôi khi chính vì hình thức luật lệ đã làm cho chúng ta quên mất nghĩa tình đối với Chúa, quên đi bổn phận phải tạ ơn Thiên Chúa. Trong khi người Samari vì là dân ngoại nên không bị ràng buộc chi phối vì lề luật của người Do Thái, thì việc đầu tiên của anh ta là quay lại để tạ ơn. Hi vọng cuộc sống của mỗi người chúng ta có thể nhập vai những người phong hủi này để rút ra được bài học cho riêng mình đối với Thiên Chúa.

IMG_1287    Cách riêng về hội đoàn Gia đình Phạt tạ Thánh Tâm trong giáo hạt, năm qua đã phát triển được hai xứ đoàn. Đó là một điều mà nhìn lại như trong mơ, vì điều mơ ước mà ai cũng mong muốn làm sao cho các giáo xứ đều có đoàn thể Phạt tạ. Chúa đã ban cho ước mơ này trở thành hiện thực, vì lẽ chúng ta sống khiêm nhường và hiền lành theo tinh thần của Chúa Giêsu và được Chúa đã nhậm lời chúng ta cầu xin.

    Chúa đã ban cho chúng ta rồi, nhưng điều quan trọng cần lưu ý là nhiều khi chúng ta lo làm về hình thức mà quên cân đối tổ chức, quên đi tinh thần hiền lành khiêm nhường phục vụ, quên mất tâm tình tạ ơn. Muốn tạ ơn thì phải có sự khiêm tốn và hiền lành, bởi vì khi đạt được nhiều thành công quá sẽ trở nên ỷ lại vào sức mình, sinh ra kiêu căng ngạo mạn, cho mình là hay; lúc đó còn đâu tinh thần của Chúa để được chúc lành.

    Những thành công hôm nay nơi xứ đoàn mình hay giáo hạt mình chỉ là công sức đóng góp nho nhỏ của chúng ta đối với Chúa, còn tất cả là của Chúa. Chúng ta nên luôn luôn sống thiết thực trong tâm tình tạ ơn, mọi của cải không phải của mình mà là của Chúa. Luôn sống đẹp lòng Chúa  thì Chúa sẽ chúc lành cho công việc chúng ta. Mỗi xứ đoàn trong giáo hạt đều phải cần xây dựng tâm tình là tất cả những gì chúng ta làm được đều là của Chúa, qua đó chúng ta sẽ nói được rằng: “Chúng con chỉ là những đầy tớ vô dụng, chúng con chỉ làm việc theo bổn phận đấy thôi” (Lc 17, 10).

IMG_1302    Trong đời sống cá nhân hoặc trong mỗi gia đình cũng thế, những gì chúng ta có được là do tình yêu thương của Thiên Chúa. Chúng ta làm được chút gì đó chỉ là nhỏ bé thôi, còn mọi sự là do Chúa. Tâm tình khiêm tốn đó sẽ giúp chúng ta luôn nhớ và biết tạ ơn Chúa, giúp chúng ta thành con cái đích thực của Thiên Chúa. Đứng trước sự vong ân bội nghĩa của loài người, những đoàn viên Gia đình Phạt tạ Thánh Tâm Chúa sẽ trở thành những người luôn luôn biết xác tín tạ ơn Chúa, bằng những tâm tình yêu thương trong cử chỉ, lời nói, việc làm của chúng ta, để bù lại sự thiếu sót mà nhân loại đã lãng quên trước tình yêu bao la của Thánh Tâm Chúa dành cho mọi người.

    Thánh lễ tạ ơn hôm nay là để nhắc nhở và cũng là dịp để chúng ta hiệp thông dâng lên Chúa tâm tình tạ ơn, đền bù phạt tạ; vì những thiếu sót mà nhân loại đã quên đi bổn phận  cảm tạ, trước những hồng ân Chúa đã thương ban trong suốt năm qua./-

Số lượt truy câp bài viết: (938)